Liên hệ với chúng tôi

Sống

Cuộc đời truyền cảm hứng của Châu - họa sĩ khuyết tật vẽ ước mơ bằng miệng, bán tranh gây quỹ từ thiện

"Nhiều người có suy nghĩ, rằng người khuyết tật cần sự giúp đỡ của nhiều người xung quanh, nhưng tôi nghĩ mình có thể tự làm được tất cả!" - Lê Minh Châu.

Cuộc đời truyền cảm hứng của Châu - họa sĩ khuyết tật vẽ ước mơ bằng miệng, bán tranh gây quỹ từ thiện

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Cuộc đời truyền cảm hứng của Châu - họa sĩ khuyết tật vẽ ước mơ bằng miệng, bán tranh gây quỹ từ thiện
Photo: internet

Lê Minh Châu - nhân vật truyền cảm hứng của WeChoice Awards 2018

Có ai đó từng nói rằng, cuộc sống giống như một cán cân, và trong những lúc khó khăn nhất, hai bên đầu cân sẽ lệch khỏi điểm cân bằng của nó. Đáp lại trở ngại, chúng ta phải tì được một ý nghĩa đủ lớn để kéo cuộc sống trở về điểm ban đầu. Nếu không, chúng ta sẽ sống trong vô định, không định hướng, không dám mơ ước. Và bởi thế không có nụ cười. 

Và cuộc đời của chàng họa sĩ Lê Minh Châu có xuất phát điểm là một cán cân lệch. Tất nhiên, bản thân Châu đâu được phép lựa chọn hình hài của mình khi sinh ra. Nhưng Châu được quyền nghĩ về một tương lai tốt đẹp. Ở đó, Châu là một công dân sống có ích, một con người truyền cảm hứng cho hàng triệu người khác.

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-8
Lê Minh Châu xuất hiện trong WeChoice Awards 2018

Chuyện của Châu là cả một hành trình dài, đến tận bây giờ thấm thoát cũng độ 10 năm. Mỗi khi nhắc đến cậu, người ta nhớ tới một chàng trai khuyết tật mang di chứng chất độc màu da cam thì ít, mà khâm phục tài năng của một họa sĩ thì nhiều.

Trong Chương trình đặc biệt Hành trình truyền cảm hứng WeChoice Awards 2018 (phiên bản WeTalk số tháng 7), Châu đã kể về hành trình đạp đổi những cái "không thể" để đến với ước mơ "có thể".

"Nhiều người có suy nghĩ, rằng người khuyết tật cần sự giúp đỡ của nhiều người xung quanh, nhưng tôi nghĩ mình có thể tự làm được tất cả!", Lê Minh Châu nói.

Cậu bé khuyết tật ở làng trẻ Hòa Bình

Theo VnExpress, Lê Minh Châu là nạn nhân chất độc da cam, tay và chân teo nhỏ, không cầm nắm, đi lại như người bình thường được, phải di chuyển bằng đầu gối. Vì hoàn cảnh khó khăn, gia đình đưa Châu đến làng Hòa Bình (Bệnh viện Từ Dũ, TP Hồ Chí Minh)  nuôi dưỡng.

Châu từng nói: "Có lẽ cuộc đời tôi mãi là những nốt trầm buồn, luôn mặc cảm tự ti vì cơ thể không lành lặn, nhiều lần tìm đến cái chết, nếu không được một cô giáo dạy vẽ đến làng Hòa Bình đánh thức".

Khi cô say sưa vẽ hết bức tranh này đến bức tranh khác thì Châu lặng lẽ đứng sau cô, mắt không rời từng nét. Đó là lần đầu tiên trong đời, Châu biết đến những gam màu sống động trong cuộc đời buồn tẻ của mình.

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-9

Khi Châu gắn được những nét vẽ, gam màu cơ bản thì lớp học tan rã, cô đi nước ngoài. Không còn người hướng dẫn, Châu tự học cách tạo bố cục tranh, phố màu sắc qua sách báo, tranh ảnh... Trở ngại lớn nhất của Châu là không thể điều khiển đôi tay co quắp, mất gần 6 tiếng mới hoàn thành một bức tranh. 

Thời còn nhỏ, ước mơ trở thành họa sĩ của Lê Minh Châu từng bị bạn bè làng Hòa Bình cười nhạo. Các cô nuôi dạy đã tịch thu bút vẽ vì cho rằng, đó là suy nghĩ viển vông. 

Nhưng Châu không nản chí. Khát khao được bay bổng với những ý tưởng sáng tạo trỗi dậy mạnh mẽ. Châu cố gắng chứng minh cho mọi người thấy "khiếm khuyết về thể xác không thể giới hạn tài năng".

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-7
Tranh của Châu

Châu nói: "Trong lần tình cờ thấy hình ảnh người khuyết tật vẽ tranh bằng miệng, ý tưởng lóe lên trong đầu, tại sao mình không như cô ấy? Tôi không thể quyết định hình hài mình thế nào nhưng cuộc sống của tôi nằm trong tay tôi".

Một loạt sự cố xảy ra. Cây cọ trong miệng gãy, đâm vào quai hàm, chảy máu; nuốt màu mực thường xuyên. Anh không nhớ nổi đã làm gãy, thay mới bao nhiêu bút vẽ. Sau gần 3 năm luyện tập, anh có thể dùng miệng uyển chuyển điều khiển chiếc cọ vẽ theo ý muốn. "Nếu người bình thường cố gắng một thì tôi nỗ lực gấp đôi, gấp ba, thậm chí 10 lần. Kiên trì giúp tôi vượt qua giới hạn của bản thân, biến những cái không thể thành có thể", anh nói.

Quảng cáo

Nuôi bản thân bằng những bức tranh vẽ bằng miệng

Năm 17 tuổi, Châu rời làng Hòa Bình, bắt đầu cuộc sống tự lập. Khi ấy, Châu nuôi sống bản thân bằng những bức tranh vẽ bằng miệng, nếm trải đủ mọi vất vả vì cuộc sống thiếu trước hụt sau, nuôi giấc mơ mở được phòng tranh của riêng mình.

năm 20 tuổi, trong phòng tranh đầu tiên ở quận 7 (TP Hồ Chí Minh), Châu mừng rơn vì từ trước đến giờ có thể thỏa sức sáng tạo. "Sáng tạo là yếu tố quan trọng nhất của người họa sĩ, tôi không cho phép bản thân sao chép ý tưởng của bất kỳ ai. Đó là cách tôi tạo nên sự khác biệt", chàng trai 9x cho biết.

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-6
Chính hội họa mang lại cho tôi cuộc sống đúng nghĩa nhất, để tôi được làm điều mình khao khát"

Khi ý tưởng đến, Châu thức trắng đêm để thực hiện, rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay. Có bức chỉ mất 10 phút để vẽ nhưng cũng có tác phẩm mất gần 1 năm. Anh hăng say làm việc, thả hồn vào từng nét vẽ, lên ý tưởng thiết kế, học ngoại ngữ... suốt 20 giờ mỗi ngày.

Lê Minh Châu tự nhận mình không lo cho sức khỏe. Nhưng niềm đam mê cứ thôi thúc bản thân anh làm việc không ngừng. Và sau 20 năm, tài sản của Châu là khoảng 2000 bức tranh vẽ bằng đam mê, mồ hôi và nước mắt.

Truyền cảm hứng cho người kém may mắn

Vượt lên nghịch cảnh, Lê Minh Châu nỗ lực thực hiện dự định của bản thân, truyền cảm hứng cho người kém may mắn, làm điều có ích cho cộng đồng. Đó là lý do Châu trở nên đặc biệt, để lại ấn tượng với Phó tổng giám đốc Tập đoàn Tân Hiệp Phát - Trần Uyên Phương. Trong một lần đến phòng tranh của Châu trong chương trình "Nối trọn yêu thương", Uyên Phương bị cuốn hút bởi những màu sắc mà anh tạo nên.

Nữ doanh nhân từng chia sẻ: Nếu cuộc đời kém may mắn của anh là gam màu trầm thì những bức tranh hầu hết đều vẽ bằng gam màu tươi sáng, như cách anh sống luôn lạc quan và trọn vẹn. Châu bền bỉ cống hiến cho nghệ thuật suốt 20 năm, kết hợp những chất liệu khác nhau, tạo ra tác phẩm riêng biệt. Châu phá vỡ những quy tắc, vượt qua những giới hạn - điều tưởng chừng như không thể.

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-5
Giờ Châu đã là chủ quán cà phê kết hợp dạy vẽ tranh

Điều này cũng tương tự như tinh thần của ái nữ nhà Tân Hiệp Phát khi viết cuốn sách "Vượt lên người khổng lồ" được Forbesbooks xuất bản hồi 2018, đó là dám ước mơ lớn và hành động mỗi ngày để đạt ước mơ đó. Trong cuốn sách cô đã chia sẻ câu chuyện về "Biến điều không thể thành có thể" của doanh nghiệp tư nhân Việt Nam, về một Tân Hiệp Phát nuôi dưỡng khát vọng có một thương hiệu Việt tồn tại 100 năm.

Đấu giá tranh để gây quỹ thiện nguyện

Từ hai bàn tây trắng, chàng trai khuyết tật tự nuôi sống được bản thân, mở quán cà phê riêng, đi du lịch để tìm ý tưởng. Anh còn vẽ, bán đấu giá để gây quỹ từ thiện khi thấy còn nhiều mảnh đời khó khăn cần giúp đỡ.

Lê Minh Châu vốn là nạn nhân chất độc màu da cam nên anh hiểu nỗi đau mà những người cùng cảnh ngộ chịu đựng. mặc cảm tự ti khi hòa nhập với xã hội. Đó là lý do Châu có mặt tại kỳ họp thứ 9 "Công ước về quyền của người khuyết tật" của Liên Hợp Quốc tại Mỹ năm 2016.

Cuoc-doi-truyen-cam-hung-cua-chang-trai-khuyet-tat-Le-Minh-Chau-3
Châu còn đấu giá tranh để gây quỹ từ thiện

Nhiều năm qua, Châu đã có hơn 100 bức tranh trưng bày tại triển lãm quốc tế ở Mỹ, Canada, Pháp, Nhật và đều bán hết ngay sau đó, tất cả được đóng góp vào quỹ từ thiện. Chàng trai dự định mở phòng tranh tại Mỹ, đưa những bức vẽ ra thế giới và một ngày nào đó được trưng bày trong bảo tàng ở xứ sở cờ hoa.

Châu đã có hành trình phấn đấu không mệt mỏi để chạm đến ước mơ, vẽ nên câu chuyện đẹp cho cuộc đời. 

Xem thêm: Câu chuyện truyền cảm hứng từ cuộc sống lạc quan của Hoàng "chân voi"

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo