Liên hệ với chúng tôi

Sống

Cha vĩ đại: 12 năm làm "đôi chân" cõng con đến trường tìm tri thức

Câu chuyện của cha con chú Mai Ngọc Tuyết đã chạm đến trái tim của hàng triệu con người. Suốt 12 năm ròng rã, chú trở thành "đôi chân" nâng bước con trai đến trường, theo đuổi tri thức...

Cha vĩ đại: 12 năm làm 'đôi chân' cõng con đến trường tìm tri thức

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Cha vĩ đại: 12 năm làm 'đôi chân' cõng con đến trường tìm tri thức
Photo: internet

"Tình cha ấm áp như vầng thái dương

Ngọt ngào như dòng nước trôi đầu nguồn

Suốt đời vì con gian nan

Ân tình đậm sâu bao nhiêu

Cha hỡi cha già dấu yêu..."

Những câu hát trong ca khúc "Tình Cha" quả thực rất hợp với câu chuyện truyền cảm hứng về tình yêu thương, sự hy sinh của chú Mai Ngọc Tuyết (54 tuổi) dành cho con trai là em Mai Khánh Tân (21 tuổi) sống ở TP Vị Thanh, tỉnh Hậu Giang.

Với cha, con là cả “bầu trời”

Em Mai Khánh Tân sinh ra đã chịu nhiều thiệt thòi. Mẹ bỏ đi khi Tân còn nhỏ xíu. Đến năm 5 tuổi, Tân không thể di chuyển như người bình thường vì đôi chân đã bị liệt do ảnh hưởng của căn bệnh viêm não Nhật Bản. 

"Lúc đó người Tân nóng, đem lên bệnh viện tỉnh, phải thở máy rồi sau đó thành bị liệt luôn. Nhiều lúc tôi cũng sợ mất lắm con. Hồi đó, bác sĩ cũng nói, có 100 người mắc căn bệnh này thì chỉ có 1 người may mắn qua khỏi", chú Tuyết kể.

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong-8
Suốt 12 năm, không kể nắng mưa, ngày nào chú Tuyết cũng cõng Tân đến lớp theo đuổi tri thức

Biết con thiệt thòi hơn mọi người nên chú Tuyết dồn toàn tâm sức vào chăm lo, tạo cho con môi trường sống tốt nhất. Chính vì thế, nếu ai đó định dành cái nhìn thương hại cho cha con Tân thì KHÔNG, bởi cả hai đang nỗ lực từng ngày và tràn đầy lạc quan về cuộc sống này. 

Chú Tuyết chưa bao giờ kỳ thị bệnh tật mà con gặp phải. Chú chấp nhận nó như một phần cuộc sống của con. Suốt nhiều năm ròng rã, chú đồng hành cùng con, giúp con thấy được thế giới bên ngoài tươi đẹp đến nhường nào.

Vốn là gia đình thuần nông nên chú Tuyết cũng chẳng dư dả tiền bạc gì. Trước khi góp đủ tiền mua cho con trai chiếc xe lăn, chú Tuyết trở thành "đôi chân" thứ hai của Tân. Dù là ngày nắng hay ngày mưa,2 cha con đều cùng nhau đi học. 

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong-0
Những con đường mòn in hằn bước chân của người cha vĩ đại

Suốt thời gian 12 năm học, ngôi trường mà Tân theo học đều cách nhà khoảng 4-5 km. Và ròng rã suốt 12 năm trời ấy, trên những con đường gập ghềnh, khó đi của miền Tây sông nước đều in dấu chân của người cha vĩ đại này.

Những ngày cấp 1, sức khỏe của Tân rất yếu, chú Tuyết thường phải buộc con vào sau lưng rồi cõng đến trường. Khi Tân lớn hơn một chút, chú tích cópp mua được chiếc xe máy nên con đường đi học của hai cha con đỡ cực hơn.

Trong những tháng năm ấy, Tân nhớ nhất là lần cậu phải học trên tầng cao. Hai cha con phải "bò" từng bậc, bởi người cha đã thấm mệt, không còn sức để cõng con nữa.

"Mình nhớ nhất một kỷ niệm là hồi học lớp 10, cha vừa cõng mình đến trường vừa thở nhiều lắm. Mình cũng chỉ biết động viên bằng cách hỏi 'Cha có mệt không cha?', chứ cũng không thể làm được điều gì khác", Tân tâm sự.

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong
Quảng cáo

Những ngày tạnh ráo, việc đi học của hai cha mẹ suôn sẻ, dễ dàng hơn. Còn những ngày trời mưa, đó thực sự là một "cực hình". Đã có nhiều lần hai cha con té ngã sõng soài vì cứ đến mùa mưa là đường làn trở nên trơn trượt vô cùng.

Chú Tuyết vẫn còn nhớ như in câu chuyện năm nào: "Năm Tân tròn 8 hay 9 tuổi, có hôm hai cha con chú đi ngang một cây cầu. Cây cầu bỗng dưng bị gãy, thế là cả hai lao thẳng xuống sông. Cả người ướt sũng nên chú phải đưa Tân về nhà thay đồ. Sau đó chú kêu xe ôm thay chú chở thằng Tân đến trường. Cũng mừng là suốt thời gian đi học, Tân chăm học lắm, không thường xuyên nghỉ học đâu".

Chú Tuyết biết rõ con trai ham học, vậy nên cũng lấy đó làm động lực để chăm chỉ làm việc, chắt chiu từng đồng từng hào để nuôi dưỡng ước mơ đến trường của con. Dù sống cảnh "gà trống nuôi con" nhưng chú Tuyết chẳng nề hà việc gì. Ban ngày chú đi làm phụ hồ, làm cỏ thuê; đến tối lại đi đánh cá, bẫy ếch để tích cóp thêm vài đồng cho con ăn học, chữa bệnh.

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong-7
Để kiếm tiền nuôi con ăn học, chú Tân chẳng nề hà việc gì

Với chú Tuyết, Tân là cả "bầu trời". Tân là niềm hy vọng là khát khao của cuộc đời chú. Chú từng nói, điều chú sợ nhất là tuổi già. Vì khi đó, chú không còn sức để lo cho Tân nữa. Chú Tuyết chỉ mong con cố gắng học, có công ăn việc làm ổn định để nuôi sống bản thân. Như thế lúc chú về già cũng được an tâm phần nào.

Với con, cha là người quan trọng nhất trên đời

Vào buổi tối muộn, cả hai cha con chú Tuyết đều đã rảnh rang hơn. Khi đó, Tân đã trở về sau ca học cuối ngày, chú Tuyết cũng hoàn thành xong công việc. Trên gương mặt khắc khổ, đôi mắt chú Tuyết vẫn ánh lên sự tự hào khi kể về cậu con trai.

Chú hào hứng chia sẻ: "Suốt 12 năm học, thành tích học tập của Tân luôn toàn đạt loại khá, giỏi. Năm nào, nó cũng được lĩnh thưởng. Không có năm nào là không được nhận giấy khen về hết".

Từ một cậu bé 5 tuổi phải nhập viện trong tình trạng nguy kịch, giờ đây Tân đã trở thành chàng tân sinh viên khoa Công nghệ của Trường Cao đẳng Cộng đồng Hậu Giang. Mặc dù học chậm hơn bạn bè cùng trang lứa 2 năm do ảnh hưởng của bệnh tật nhưng trong học kỳ vừa qua, Tân vẫn đạt học lực giỏi với mức điểm 3.22/4.0.

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong-5
Căn nhà nhỏ dán đầy giấy khen của Tân trong những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường

Được biết, Trường cách nhà Tân khoảng 10km. Hiện nay, Tân có thể tự di chuyển đến trường bằng chiếc xe ba bánh cũ mà cha vay tiền mua lại. Phương tiện này cũng giúp cha không còn phải cõi Tân đến lớp mỗi ngày nữa.

Tân còn hào hứng chia sẻ, khi câu chuyện của hai cha con xuất hiện trên các phương tiện truyền thông đại chúng, chàng trai đã có một chiếc máy tính mới để tiếp tục nuôi dưỡng ước mơ trở thành lập trình viên. Tân không quên gửi lời cảm ơn đến những người tốt bụng đã nhắn tin động viên và giúp đỡ cha con cậu.

Tân thủ thỉ kể về cuộc sống sinh viên mới mẻ của mình: "Với mình, mọi thứ bây giờ đều ổn cả. Mình có thể đi lại mà không cần nhờ sự giúp đỡ của cha. Ngoài ra, mình đã làm quen được môi trường mới và bắt nhịp với kiến thức trên giảng đường".

Đằng sau một kết quả học tập xuất sắc của Tân ít ai biết được cậu từng trải qua quãng thời gian bỏ học vì thương cha vất vả. năm đó Tân học lớp 9, trong một lần đưa con đến trường, chú Tuyết gặp tai nạn giao thông phải nhập viện điều trị 1 thời gian. Lo lắng cho cha, thế nhưng Tân cũng chẳng thể sớm ngày ở bên chăm sóc khi đau  ốm bởi đôi chân đi lại khó khăn.

12-nam-cha-lam-doi-chan-dua-con-den-truong-4
Tân luôn mong mỏi đến ngày tốt nghiệp, đi làm và báo hiếu bố mẹ

"Hồi đó mình tính bỏ học trên trường rồi theo học một cái nghề nào đó cho cha bớt khổ. Vì sau khi bị tai nạn, sức khỏe của cha mình không còn được như trước. Thời gian sau, có các thầy cô và một số người nữa cũng xuống động viên, thuyết phục mình đi học trở lại", Tân chia sẻ.

Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, những tin chắc Tân sẽ sống tốt. Bởi cậu vẫn luôn có cha đồng hành và cùng bước đi trên mọi chặng đường. Với chàng trai, cha chính là chiếc ô lớn che chắn cho cậu trước mọi giông bão cuộc đời. Lưng cha là chỗ dựa êm ái nhất, nâng bước cậu trong mọi hành trình gian khó. Chính vì thế, với Tân, cha là người tuyệt vời nhất trên đời.

"Đã có những lúc mình cũng tủi thân nhưng nhìn tình yêu của cha, mình lại có động lực để tiếp tục cố gắng. Cha là người quan trọng nhất trong đời mình. Mình mong ước cha sẽ sống khoẻ mạnh, đợi mình kiếm được tiền để lo cho cuộc sống của cha sau này", Tân vừa nhìn cha, vừa tâm sự với chúng tôi về những hoài bão và dự định mà cậu vẫn đang ấp ủ trong thời gian sắp tới.

Xem thêm: Chuyện về 5 người mẹ vĩ đại nhất thế giới, hi sinh tất cả vì con

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo