Chuyện về những đôi bàn tay biết nói tại quán cà phê vô thanh

Ở quán cà phê này, họ cùng những người có khiếm khuyết như mình làm việc, giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn, tự tin hướng đến tương lai tươi sáng.

Đỗ Thu Nga
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Quán cà phê không tiếng động

Nằm nép mình bên con đường Pasteur (TP Đà Lạt, Lâm Đồng), Lặng Art lâu nay đã trở thành chốn đi về của rất nhiều những em học sinh tại Trường Khiếm thính Lâm Đồng. Ở đó, những học sinh ấy được hòa mình vào không gian đông đúc của nhiều người tìm đến, nhưng lại rất ít tiếng động.

Chủ nhân của Lặng Art là một người bình thường. Anh Võ Anh Tuấn (39 tuổi, nhân viên một công ty du lịch lữ hành) đầy thấu cảm với những em nhỏ, những người có hoàn cảnh kém may mắn, vì bị khiếm khuyết đi một phần nào đó của sự bình thường. Nhìn những em học sinh của Trường Khiếm thính Lâm Đồng ngày lại ngày tự thu mình trong vỏ bọc của những nỗi niềm riêng tư, anh Tuấn cảm thấy buồn và thương hơn.

Tuấn chia sẻ, quán cà phê Lặng Art ra đời không phải từ sự chuẩn bị trước cho mục đích kinh doanh ở miền sương lạnh này, mà tất cả khởi nguồn từ một sự tình cờ. Trong một lần khi đến Trường Khiếm thính Lâm Đồng, anh cảm động trước tấm lòng của các thầy cô với 120 học sinh đang học tại đây. Đồng thời, thán phục bàn tay khéo léo của các em khi làm ra những món đồ chơi, quà lưu niệm từ cây cỏ Đà Lạt. Anh rất trăn trở về việc làm của các em sau khi ra trường, cũng như những sản phẩm do chính tay các em làm ra.

Thời điểm ấy, những khó khăn cũng đổ dồn, chồng chất với những cán bộ, giáo viên tại Trường Khiếm thính Lâm Đồng. Cô Hiệu trưởng Trường Khiếm thính Lâm Đồng Nguyễn Thị Ngọc Minh với đầy tâm sự và niềm khắc khoải cho những học sinh của mình đến một ngày đã nói ra những trăn trở lòng mình với anh Tuấn, rằng: "Các em ở đây khéo tay lắm em. Các em vẽ tranh, làm đồ handmade từ những vật tái chế thành những vật hữu ích cho cuộc sống mà xinh xắn lắm. Nhưng, sản phẩm của các em không đến được với nhiều người. Ngoài kia rất nhiều người cũng đang quan tâm tới vật trang trí từ đồ tái chế mà chưa tiếp cận được". Trước sự bày tỏ của cô, anh Tuấn có chút bối rối. Vì thật sự chưa biết phải làm gì cho được kết quả như ý. Rất nhiều ngày đêm sau đó anh suy nghĩ. Ông trời lấy đi một phần bình thường của những em nhỏ ấy, nhưng bù lại đó là sức sáng tạo, sự khéo léo, tính cần cù. Anh Tuấn đã thật sự kinh ngạc trước đôi tay khéo léo của các học sinh đang theo học tại trường, khi làm ra những món đồ từ cây, cỏ, hoa, lá.

chuyen-ve-nhung-doi-ban-tay-biet-noi-tai-quan-ca-phe-vo-thanh-9
Các em đều mạnh mẽ, kiên cường, tự mình phấn đấu, để đương đầu, để vượt lên số phận

Năm 2020, với số tiền hơn 200 triệu đồng dành dụm được, anh Tuấn quyết định đem đầu tư, cải tạo phần mái hiên của Trường Khiếm thính Lâm Đồng thành nơi trưng bày, giới thiệu các sản phẩm thủ công tự làm của học sinh nơi này, kết hợp với bán cà phê để tạo điều kiện cho các em có thể sống được bằng nghề. Cuối cùng, Lặng Art ra đời. Quán vừa là nơi các em bán trà, bánh, vừa là không gian trưng bày các sản phẩm thiên nhiên, đồ thủ công, vừa là nơi để các em gặp gỡ với mọi người. Có nhiều người, như Nguyễn Lương Quang (22 tuổi), bị câm điếc bẩm sinh. Sau khi học xong lớp 9 tại Trường Khiếm thính tỉnh Lâm Đồng, Quang trở về sống với gia đình. Trong lúc hoang mang, vô hướng vì chưa biết làm cách nào để tiếp tục cuộc sống ý nghĩa thì Quang được nhận vào làm tại Lặng Art. "Tôi mơ ước sau này tự mình có thể mở được một quán cà phê như Lặng Art để tạo thêm công việc cho những người cùng cảnh ngộ", Quang bộc bạch. Hay như Hương, một cô bé 16 tuổi ước mơ trở thành giáo viên, để có thể sau này dạy cho các em ở chính trường khiếm thính này. Hương làm việc tại quán và ấp ủ giấc mơ đi học sư phạm như thế.

Khi anh Tuấn quyết định mở quán, anh lặng lẽ đóng từng chiếc bàn, tự tay đắp từng viên gạch trong khi chẳng biết gì về xây dựng. Từ từ tìm kiếm, kết nối thêm với những nhà sản xuất để đa dạng thêm hàng hóa. Tìm nơi học và dạy cách pha cà phê ngon, trà ngọt. Học cách vận hành, tổ chức quán. Rồi học cả cách kết nối với các em khiếm thính.

Quán cà phê ra đời như một câu chuyện cổ tích, với mặt bằng rộng chưa đầy 100 m2 được dựng ngôi nhà gỗ mở cửa ra đường để tiện cho du khách. Các học sinh lớn trong trường tự nguyện tham gia vào việc bài trí cho quán bằng những sản phẩm tự tay làm ra. Nhưng, đại dịch COVID-19 đã phủ trùm lên mọi công sức của anh và nhà trường, cũng như các em học sinh. Trong 2 năm đại dịch, anh Tuấn phải xoay đủ đường để đủ kinh phí lo các nhân viên.

Quán cà phê có cái tên khá là đặc biệt: Lặng Art. Mà "Lặng" có nghĩa là không nói. Lặng còn có nghĩa làm trong âm thầm lặng lẽ. Nhân viên ở Lặng Art chỉ chăm chú làm và không nói, khách đến đây cũng... im lặng và chỉ cần chỉ tay vào thực đơn để gọi đồ uống hoặc dùng ngôn ngữ kí hiệu, cũng có thể gọi món bằng cách viết ra giấy tên đồ uống. Tất cả diễn ra trong yên lặng và những nụ cười.

Những ngày đầu mở quán, khi biết rằng Lặng Art là nơi có các bạn khiếm thính làm việc, thi thoảng sẽ có những bạn khiếm thính khác ghé chơi. Các bạn ghé đến như những vị khách bình thường, uống trà, ăn bánh và thanh toán tiền. Khi được hỏi, các bạn cười bảo là ghé đến ủng hộ Lặng Art, vì đây là nơi có các bạn khiếm thính làm việc.

Dần dần, Lặng Art như một địa điểm hẹn hò thường trực của các bạn vậy. Các bạn ghé đến đợi bạn của mình tan giờ làm để hẹn nhau đi chơi, đi ăn. Các bạn ghé đến để hỏi bạn mình về bài vở, gặp gỡ. Các bạn ghé đến để xem tranh, xem quà và để níu thêm những yêu thương cho cuộc đời này.

Nốt lặng chốn phù hoa

Nhiều người, khi tìm đến Lặng Art đều vô cùng ngạc nhiên, có không ít người sửng sốt không chỉ bởi vẻ đẹp đầy hoài cổ của địa điểm này. Nơi ấy đã vượt ra khuôn khổ của địa điểm giải trí, thư giãn. Đó còn là nơi chắp cánh cho những ước mơ không nói bằng lời. Nơi có thể chứng kiến, tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống được kiến tạo từ sự chân thành, tình thương yêu, không bao giờ từ bỏ niềm hy vọng cùng niềm tin mãnh liệt vào khả năng con người dù trong bất kỳ hình hài, hoàn cảnh nào. Mà ở đó, cả không gian như tĩnh lặng để nghe được từng nhịp thở, từng nhịp tim của mỗi người.

Trong cuốn sổ lưu niệm đặt tại Lặng Art, có rất nhiều người khi đến đây đã để lại những cảm xúc, những sự khâm phục và nhiều lời động viên. Rằng "Hãy luôn giữ vững trong mình luồng suy nghĩ tích cực, lạc quan yêu đời cho dù khó khăn vẫn luôn túc trực, tồn tại song song. Mọi chuyện đều có cách giải quyết. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Hãy tin vào những phép màu kỳ diệu sẽ luôn xuất hiện trong cuộc sống nhiều mảnh ghép này. Giữ vững đức tin và gắng bước tiến tới một tương lai tươi sáng phía trước...".

Lặng Art là nơi các bạn khiếm thính làm việc. Nhưng, ngoài ra, hằng tuần, mỗi tối Thứ bảy còn có một đêm nhạc được trình diễn bởi những "nghệ sĩ đặc biệt", là những bạn khiếm thị tại Đà Lạt. Đêm nhạc là chuỗi bài hát và cha, về mẹ, về gia đình. Bởi gia đình là mãi mãi, là điều tuyệt vời nhất với mỗi chúng ta. Với các em, các bạn có hoàn cảnh đặc biệt thì gia đình càng là điều gì đó thiêng liêng, là điểm tựa để các em dựa vào.

Đà Lạt mùa này ngân ngấn những mưa. Từng giọt mưa rơi nhẹ xuống mái hiên càng làm không gian Lặng Art thêm tĩnh lặng. Những cậu bé cô bé chưa đầy 15 tuổi, hay những bạn nhân viên đã gần 20 đều chăm chỉ chau chuốt những sản phẩm của mình. Thi thoảng họ lại nhìn nhau, cười và nói những câu động viên bằng ngôn ngữ ký hiệu. Tất cả đều yên lặng để những người khách yêu hơn những mảnh đời bất hạnh, thiếu may mắn của những cô cậu nhỏ này. Những giai điệu mưa như khắc vào trong không gian hoài cổ của Lặng Art những nốt trầm đầy lưu luyến. Những người khách đến đây một phần vì cách bài trí mộc mạc, dễ gần, đầy màu sắc, quả thực rất hợp hạp với sở thích và tâm trạng của từng người. Họ tìm đến vì cả những món đồ handmade tại đây, hầu như đều được chính những đôi bàn tay khéo léo của các bạn trẻ làm ra.

chuyen-ve-nhung-doi-ban-tay-biet-noi-tai-quan-ca-phe-vo-thanh-5
Anh Võ Anh Tuấn (đeo kính, ở giữa) nhiều năm dành tâm huyết cho các em khuyết tật

Những món đồ dễ thương, giản đơn, nhưng lại nhuộm đầy màu của hy vọng, của nỗ lực, của sự cố gắng vươn lên trong cuộc sống như chính cái tuổi đời non dại mới lớn của những học sinh thiếu khuyết ấy. Các vật phẩm trang trí rất mộc và dễ thương. Ở đây, khách hàng cũng ít nói chuyện, có vẻ cũng "lặng" đi ngẫm nghĩ điều gì đó của bản thân vậy.

Trong ánh mắt của nhiều người khi đến đây, có lẽ đều nhận ra một điều rằng khi số phận của một con người lúc sinh ra, không được may mắn bằng bè bạn đồng trang lứa, thì bản thân sẽ phải luôn cố gắng gấp đôi người khác. Mạnh mẽ, kiên cường, tự mình mà phấn đấu, để đương đầu, để vượt lên số phận nghiệt ngã.

Anh Tuấn trầm tư bên khu cửa hướng ra phía mênh mông, anh còn suy tính đến việc làm sao phát triển được Lặng Art, sắp tới trường này sẽ nhập với trường khác, nếu được ban giám hiệu mới phối hợp anh sẽ kêu gọi thêm các nhà tài trợ, xây dựng nơi đây thành một làng nghề của trẻ khuyết tật, tạo việc làm cho các em đã ra trường và là địa điểm dạy nghề cho các em đang theo học. Với lợi thế của một người làm trong ngành du lịch lữ hành, anh Tuấn sẽ xây dựng địa điểm này trở thành một điểm du lịch để thu hút du khách tới tham quan trải nghiệm, tiêu thụ sản phẩm cho trẻ khuyết tật. Còn với nhà trường, một niềm trăn trở của những người cán bộ giáo viên nơi đây vẫn là con đường học hành của các bạn trẻ. Bởi, Trường Khiếm thính Lâm Đồng không có cấp học THPT dành cho học sinh câm điếc. Những học sinh có điều kiện kinh tế gia đình khá giả, muốn đi học tiếp bậc THPT thì xuống Đồng Nai. Nhưng, đa số học sinh của trường đều có gia cảnh khó khăn. Bởi vậy, niềm mong mỏi của cô Hiệu trưởng Nguyễn Thị Ngọc Minh và những học sinh khiếm thính vẫn là được mở thêm một lớp ở cấp học THPT tại Trường Khiếm thính Lâm Đồng, để các học sinh chuyên biệt có thêm thời gian chuẩn bị, tiếp thu đủ kiến thức trước khi bước ra xã hội. Và, chỉ cần một khoản kinh phí rất nhỏ để mở một lớp ở bậc học THPT, sẽ giúp các em được học cao hơn, đỡ phần vất vả.

Cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Minh nói thêm: "Tôi mong sẽ có thêm nhiều quán cà phê như Lặng Art, cũng như có nhiều Võ Anh Tuấn hơn nữa để không chỉ nhiều cựu học sinh của Trường Khiếm thính Lâm Đồng, mà còn ở nhiều nơi khác thêm cơ hội hòa nhập cuộc sống bằng chính sức lao động và sản phẩm của mình".

Theo kế hoạch của tỉnh Lâm Đồng, tới đây Trường Khiếm thính Lâm Đồng sẽ sáp nhập với Trường Trẻ em thiểu năng Hoa Phong Lan. Trường sẽ chuyển về địa điểm mới trên đường Nguyễn Khuyến. Qua khảo sát, điểm trường mới này khá rộng, rất phù hợp để xây dựng một điểm du lịch làng nghề, kết hợp giữa tham quan, trải nghiệm và tiêu thụ sản phẩm của người khuyết tật, qua đó tạo công ăn việc làm cho các học sinh đã ra trường. Đấy cũng là dự định mà anh Tuấn đang ấp ủ.

(Theo Dân trí)

Xem thêm: Việc tốt quanh ta: Nữ sinh khuyết tật vượt mặc cảm theo nghề giáo, năng nổ tham gia thiện nguyện

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Hơn 5 năm hoạt động, Đội cứu hộ SOS P.6 (TP Bến Tre) đã hỗ trợ hàng ngàn trường hợp bị tai nạn giao thông, sự cố xe... Bên cạnh đó họ còn giúp người đi đường trở về nhà bình an.

Việc tử tế của các thành viên Đội cứu hộ SOS P.6
0 Bình luận

Để trang trải cuộc sống, bà Minh phải mưu sinh bằng nhiều nghề khác nhau. Nhưng bà vẫn cố gắng ăn uống tằn tiện tích tiền mua vật liệu vá đường cho nhân dân.

Việc tử tế của người phụ nữ ăn uống tằn tiện để trích tiền làm chuyện có ích cho đời
0 Bình luận

Bên cạnh việc vận động gia đình hiến 1.700 m2 đất xây dựng trường học, thầy giáo Phan Văn Mãi (45 tuổi) còn thực hiện nhiều chương trình giúp đỡ học sinh nghèo.

Việc tử tế của thầy giáo Sóc Trăng hiến đất dựng trường
0 Bình luận

img

Bài mới

Người đàn ông giữ nghề 'vẽ truyền thần' ở Thảo Cầm Viên, 40 năm đón Tết cùng người lạ

Giữ nghề "vẽ truyền thần" bằng kéo, suốt 40 năm qua ông Thế luôn đến Thảo Cầm Viên phục vụ khách du xuân và chưa một lần đón tết Nguyên đán cùng gia đình.

Hải An
Hải An 3 ngày trước
Chủ trọ Đà Nẵng lì xì lớn cho sinh viên đón Tết

Những ngày giáp Tết, một nữ chủ trọ tại đường Mẹ Suốt quyết định lì xì 500.000 đồng cho mỗi phòng trọ sinh viên.

Hải An
Hải An 10/02
Người đàn ông chạy gần 100 km mỗi ngày để sửa xe miễn phí cho người lạ

Hơn 1 năm thực hiện mô hình "Cứu hộ, sửa xe 0 đồng", anh Trần Hoàng Phúc (28 tuổi, ngụ xã Phương Bình, TP.Cần Thơ) trở thành điểm tựa cho hàng trăm người gặp sự cố giữa đường.

Thanh Tú
Thanh Tú 02/02
Chân dung vị bí thư bán nhà, bán bò để xây dựng làng quê

Từ một làng quê nghèo, đường sá đi lại khó khăn, thôn Tân Vĩnh Cần (xã Cẩm Bình, tỉnh Hà Tĩnh) đã đổi thay ngoạn mục, trở thành khu dân cư kiểu mẫu. Người dân bảo rằng thôn có được diện mạo ấy là nhờ người cán bộ đầy gương mẫu.

Thanh Tú
Thanh Tú 01/02
Mái ấm ở Quảng Trị 22 năm cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi

Suốt 22 năm qua, Mái ấm Lâm Bích cưu mang hàng trăm em bé mồ côi, bị bỏ rơi. Từ vòng tay yêu thương của các sơ và sự chung tay của cộng đồng, nhiều phận đời non nớt đã được nâng đỡ, lớn lên và tự tin bước vào đời.

Thanh Tú
Thanh Tú 30/01
Bằng nghị lực phi thường người đàn ông không tay, không chân dùng miệng nuôi cả gia đình

Vượt qua định kiến và mặc cảm bản thân, người đàn ông ở Liêu Ninh đã dùng sức mạnh tinh thần và tình yêu, tìm lại cuộc sống, giúp bản thân và nuôi sống cả gia đình.

Hải An
Hải An 24/01
Nam sinh 'trường làng' từ tấm vé chót đến giải nhì Tin học quốc gia

Từ ngôi trường miền núi, nam sinh - Nông Đức Quân giành tấm vé cuối của đội tuyển tỉnh Bắc Ninh và bứt phá đạt giải nhì môn Tin học toàn quốc.

Hải An
Hải An 23/01
Chân dung người đàn ông Gia Rai - 'Sứ giả văn hóa' mang thanh âm đại ngàn đến với nhiều quốc gia

Bên dãy Trường Sơn và dòng Sê San xanh thẳm, nhiều năm nay, Nghệ nhân Ưu tú Rơ Châm Tih (tỉnh Gia Lai) không chỉ giữ gìn những thanh âm cổ xưa của người Gia Rai mà ông còn đưa văn hóa dân tộc lan xa...

Thanh Tú
Thanh Tú 21/01
Thầy giáo Lâm Đồng 8 năm làm cha của những học trò mồ côi

Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy giáo Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều.

Hải An
Hải An 20/01
Mẹ cầu thủ Lê Phát từ Nam ra Bắc rửa bát, bưng bê để nuôi giấc mơ cầu thủ của con

Thành tựu có được hôm nay không chỉ của riêng Lê Phát mà còn của cả gia đình anh - người cha ít nói nhưng luôn dõi theo ủng hộ con và người mẹ nhỏ nhắn nhưng sẵn sàng gánh vác cả giấc mơ cầu thủ của con.

Hải An
Hải An 19/01
Nữ nhân viên y tế khép lại hành trình cuộc đời, năm số phận được mở ra

Trong khoảnh khắc chia ly, gia đình người nữ nhân viên y tế đã chọn trao tặng sự sống, giúp nhiều bệnh nhân được hồi sinh và tiếp tục hành trình của mình.

Hải An
Hải An 18/01
Ấm lòng lớp học miễn phí cho con em làng nghề lục bình ở Cần Thơ

Bộn bề công việc tại làng nghề đan lục bình, nhưng anh Hà Anh Trường (37 tuổi, ngụ xã Vĩnh Thuận Đông, TP.Cần Thơ (Hậu Giang cũ) vẫn dành thời gian đứng lớp, duy trì những buổi học miễn phí cho trẻ em ở làng nghề.

Thanh Tú
Thanh Tú 17/01
Người đàn ông hơn 10 năm tự bỏ tiền tỷ để quy tập hàng trăm ngôi mộ vô danh ở Hà Nội

Suốt 10 năm qua, ông Phạm Xuân Cử (hiện 53 tuổi, thôn Chuôn Thượng, xã Chuyên Mỹ, Hà Nội) đã tự bỏ tiền tỷ để quy tập, chăm sóc hàng trăm ngôi mộ vô danh. Hành trình lặng lẽ ấy xuất phát từ một nỗi day dứt rất đời, rất người.

Hải An
Hải An 14/01
Không cần chức danh những 'người giúp việc' cho làng lặng lẽ gánh vác việc chung, bền bỉ làm cầu nối đưa chính sách vào đời sống làm đổi thay những bản làng nghèo

Ở các bản làng người Gié Triêng tại Đà Nẵng, mỗi khi có việc chung - từ chuyện học hành của con trẻ đến những mâu thuẫn trong cộng đồng, luôn có những người âm thầm đứng ra thu xếp. Bà con gọi họ bằng một cái tên giản dị: “người giúp việc” cho làng.

Hải An
Hải An 13/01
Tặng hơn 4.200 vé xe ô tô cho sinh viên, công nhân, người lao động về quê dịp Tết Nguyên đán 2026

Ngày 30/12, Trung ương Đoàn cho biết chương trình "Mang Tết về nhà" năm 2026 sẽ dành tặng 4.230 vé xe ô tô cho sinh viên, thanh niên công nhân và người lao động về quê đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

Hải An
Hải An 05/01
Ấm lòng ngôi làng 'cổ tích' của những người cao chưa đầy một mét ở Đà Lạt

Rũ bỏ mặc cảm ngoại hình, những người cao chưa đầy một mét tìm thấy cuộc đời mới khi hóa thân thành cư dân ngôi làng cổ tích dưới chân đồi ở Tà Nung, Đà Lạt.

Hải An
Hải An 04/01
img
Đề xuất