Từ khoá: "Lưu Bị"
Khi đối mặt với những lợi nhuận nhỏ và những cám dỗ, Lưu Bị thường bình tĩnh không tranh thiệt hơn. Ấy là cách đối đãi của bậc cao thủ!
Triết lý quản trị tài nguyên nhân lực của Lưu Bị có nhiều điều đáng để các nhà quản lý đương đại học hỏi.
Tào Tháo, Lưu Bị và Tôn Quyền là 3 người sáng lập ra Tam quốc với những triết lý cai trị và chọn nhân tài rất khác biệt.
Với Gia Cát Lượng, việc tha cho Tào Tháo sau trận Xích Bích là quyết định quan trọng, bởi nó giúp Lưu Bị tránh được cục diện bất lợi.
Trước khi làm nên nghiệp lớn, Lưu Bị từng có giai đoạn "đào thoát" chạy về dưới trước Tào Tháo và được đối đãi rất trọng hậu.
Khi còn trẻ chúng ta thích chủ nghĩa anh hùng trong Thủy Hử. Nhưng khi về già chúng ta lại say mê Tam Quốc vì đúc rút được nhiều triết lý sống sâu sắc.
Hồi trẻ đọc Tam Quốc, sùng bái sự phóng khoáng của Tào Tháo, ngưỡng mộ tài trí của Khổng Minh, khâm phục sự anh dũng của Lã Bố. Nay đọc Tam Quốc lại cảm phục Lưu hoàng thúc...
Lúc sinh thời, Tào Tháo và Tôn Quyền luôn kiêng dè 2 vị đại tướng. Trong khi đó, Lưu Bị lại sợ đối thủ của mình.
Nhờ tài bắn cung thiện nghệ mà Lã Bố được người đời gọi là "chiến thần". Cũng nhờ cái tài ấy mà ông giúp Lưu bị giảng hòa với Kỷ Linh trong sự ngỡ ngàng của nhiều tướng lĩnh.
Gia Cát Lượng là 1 trong số những mưu sĩ tài năng bậc nhất thời Tam Quốc. Thế nhưng, vì sao ông không tự dấy binh dựng nghiệp, mưu đồ xưng vương, thống nhất thiên hạ mà lại chấp nhận cảnh "đi làm thuê"?